
Chiều nay mưa lại rơi trên con phố quen
Anh vô tình đi ngang nơi mình từng hẹn
Quán cà phê vẫn đây, hàng cây vẫn đứng đó
Chỉ có em là không còn bên anh nữa
Những bức ảnh ngày nào còn trong điện thoại
Anh đã nhiều lần muốn xoá đi thật rồi
Nhưng cứ mỗi đêm về, tim lại không nghe lời
Cứ giữ lấy một người chẳng còn thuộc về mình
Anh từng nghĩ thời gian sẽ làm anh quên
Mà sao nỗi nhớ cứ dài thêm…
Đi qua bao ngã rẽ
Vẫn gọi tên em trong im lặng
Mình lạc mất nhau rồi em biết không
Giữa dòng đời ngược xuôi, giữa ngàn người đông
Mình lạc mất nhau rồi em biết không
Anh đứng đây mà sao em ở xa quá
Mình lạc mất nhau rồi em biết không
Nỗi đau này cứ ôm anh đến tận cùng
Mình lạc mất nhau rồi em biết không
Chỉ còn mưa thay em đi cùng anh
Anh vẫn giữ chiếc áo em quên trên ghế
Giữ cả mùi quen thuộc của ngày em về
Có những câu chưa nói, cứ nằm yên trong cổ họng
Để rồi thành vết cắt không lành được nữa
Mỗi lần phố lên đèn, anh lại càng nhớ rõ
Bàn tay em từng ấm, từng chạm vào anh
Giờ căn phòng im lặng như chưa từng có em
Mà anh thì vẫn mắc kẹt trong hôm qua
Anh từng nghĩ thời gian sẽ làm anh quên
Mà sao nỗi nhớ cứ dài thêm…
Đi qua bao ngã rẽ
Vẫn gọi tên em trong im lặng
Mình lạc mất nhau rồi em biết không
Giữa dòng đời ngược xuôi, giữa ngàn người đông
Mình lạc mất nhau rồi em biết không
Anh đứng đây mà sao em ở xa quá
Mình lạc mất nhau rồi em biết không
Nỗi đau này cứ ôm anh đến tận cùng
Mình lạc mất nhau rồi em biết không
Chỉ còn mưa thay em đi cùng anh
Nếu có thể quay lại một lần thôi
Anh sẽ nói điều anh chưa kịp nói
Rằng anh đã yêu em
Hơn cả những gì anh hiểu
Nhưng con đường đã rẽ về hai phía
Em đi xa, anh đứng lại với ký ức
Chỉ mong một ngày nào đó
Trái tim anh thôi gọi em về
Mình lạc mất nhau rồi em biết không
Giữa dòng đời ngược xuôi, giữa ngàn người đông
Mình lạc mất nhau rồi em biết không
Anh đứng đây mà sao em ở xa quá
Mình lạc mất nhau rồi em biết không
Nỗi đau này cứ ôm anh đến tận cùng
Mình lạc mất nhau rồi em biết không
Chỉ còn mưa thay em đi cùng anh